Thơ của đứa con làng Hiếu Lễ

 

Y Phương thư lời lẽ cứ như là tình nhân : Em nhớ bác như trăng nhớ suối. Như ngựa hoang nhớ thảo nguyên. Nói thế chả nhẽ người này đã quên bạn ? Thì đây không cần dow  ở đâu cả chỉ post những bài đã nhớ từ ngày xưa cũng đã tạm gợi về diện mạo thơ Y Phương rồi...Vậy là vẫn dai dẳng nhớ nhau đấy chứ. Chúc Y Phương một năm mới nhiều niềm vui. ..

            

EM - CƠN MƯA RÀO - NGỌN LỬA

Tặng K

Nhiều như nước suối
Nhớ em
Nhiều như lá hoa
Nhớ em
Em hiền lành
Chậm chạp
Em đội chum rượu đến với anh
Bằng đôi chân to khoẻ
Lách qua đau khổ
Đến với anh
Em mới nở cho anh một cô nàng đa cảm nữa
Ôi
Em
Cơn mưa rào
Ngọn lửa
Có em về
Anh mất dần thói xấu



Biết ăn năn trước lúc bình minh
Khẩu súng trường qua cuộc chiến tranh
Anh bắn vỡ tảng ngực thằng xâm lược
Em là mực trong ngòi
Là cơm trong nồi
Là gà gáy
Cũng là quả ớt
Những gì anh có được
Đều bắt đầu từ em

Chờ đón em
Hạt ngô bông lúa
Em về cấy gặt
Có em rồi ngắn ngày tháng Chạp
Bàn tay mềm ra suối lại thơ ngây
Cầm ngọn khói dựng lên trời thẳng tắp.

  Cao Bằng 1980


PHỐ XƯA

Phố xưa
Bây giờ vẫn như xưa
Những mái nhà nâu
Những cột nhà đen
Đêm đêm lép bép ngọn đèn.


Tôi đi trên con đường xưa
Tránh đứa trẻ đang bò chơi bi
Tránh ông già lim dim sưởi nắng
Tránh người yêu xưa đầu đường áo trắng
Con trên vai đi thẳng chẳng nhìn ai


Giận nhau lâu
Nhớ nhau dài
Tôi trở về tìm người yêu xưa ở phố
Em gọi
Nhưng tôi không ngoái cổ
Giả vờ đi.
                                    

Trùng Khánh đêm 29 tháng Chạp

MÙA HOA


Mùa hoa
Mùa đàn bà
Mặt đỏ phừng
Thừa sức vác ông chồng
Chạy phăm phăm lên núi.


Mùa hoa
Mùa đàn ông
Mệt như chiếc áo rũ
Vừa vịn vừa đi vừa ngái ngủ.

 

 

 

TÊN LÀNG

 

Con là con trai của mẹ

Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ

Ba mươi tuổi từ mặt trận về

Vội vàng cưới vợ

 

Ba mốt tuổi tập tành nhà cửa

Rào miếng vườn trồng cây rau

Hạnh phúc xinh xinh nho nhỏ ban đầu

Như mặt trời mới nhô ra khỏi núi

 

Con là con trai của mẹ

Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ

Mang trong người cơn sốt cao nguyên

Mang trên mình vết thương

Ơn cây cỏ quê nhà

Chữa cho con lành lặn

 

Con là con trai của mẹ

Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ

Lần đầu tiên ôm tiếng khóc lên ba

Lần đầu tiên sông núi gọi ông bà

Lần đầu tiên nhóm lửa trên mặt nước

Lần đầu tiên sứ sành rạn nứt

Lần đầu tiên ý nghĩ khôn lên

 

Ý nghĩ khôn lên nỗi buồn thấm tháp

Bàn chân từng đạp bằng đá sắc

Trở về làng bập bẹ tiếng đầu tiên

 

Ơi cái làng của mẹ sinh con

Có ngôi nhà xây bằng đá hộc

Có con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt

Có niềm vui lúa chín tràn trề

Có tình yêu tan thành tiếng thác

Vang lên trời

Vọng xuống đất

Cái tên làng Hiếu Lễ của con

y phương

Đức Tiên

cảm nhận

Một giọng thơ lạ mà quen chính đó là thơ cần ssatj tới cảm ơn bạn đã giới thiệu