Kiều Thu Huyền thực hiện
1. So với rất nhiều hơn chục năm trước, đời sống sân khấu hiện nay không còn sự sôi động, không có vở diễn nào khiến khán giả chen nhau mua vé, các nhà hát không sáng đèn vì không có kịch bản hay. Thực hư thế nào khi chúng ta hằng năm có vài trại sáng tác, có các cuộc thi kịch bản sân khấu, và quan trọng hơn là các cuộc thi đấy đều tìm được những kịch bản hay, nhưng khi được đưa vào dựng vở thì người ta đã không còn nhìn thấy bộ mặt của kịch bản đang được chờ đợi. Tại sao có chuyện như vậy?
Tôi nhớ có thời kỳ ở Hà Nội, sớm sớm người ta xếp hàng mua báo. Bây giờ không còn cảnh đó nữa, không phải báo không hay mà vì bạn đọc có nhiều sự lựa chọn, nhiều kênh tiếp cận thông tin, internet chẳng hạn, ngồi nhà cũng biết mọi chuyện. Nhưng cũng phải nói chúng ta đang ở vào thời kỳ suy thoái về người đọc, người xem, người nghe. Chị biết đấy, một cuốn thơ, cuốn tiểu thuyết thường chỉ im năm bảy trăm bản phát hành trong một quốc gia trên 80 triệu người, lượng bạn đọc khổng lồ, riệng học sinh sinh viên từ trung học phổ thông đến đại học đã có tới 10 triệu mà vừa bán vừa cho mãi không hết. Vẫn có thơ hay, tiểu thuyết hay đấy chứ, nhưng bạn đọc không đọc thì biết kêu ai? Bên âm nhạc hay mỹ thuật cũng vậy. Sự thưa vắng người xem chưa hẳn đã vì nghệ thuật xuống cấp...
(Xem tiếp)