Sign up

Nhân danh Đảng

hadinhcan 30 August, 2010 13:41 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

       Chừng năm 1963, xã Đồng Xuân thuộc huyện Lâp Thạch, quê tôi tuy khuất nẻo sau những vùng đồi, rừng cọ  trung du, nhưng dưới chân đồi lại có đồng ruộng khá tươi tốt, nên được ông Kim Ngọc, lúc đó là Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc đưa Ba khoán, một cơ chế quản lý nông nghiệp còn đang hình thành về để thực nghiệm. Bấy giờ việc làm của ông Kim Ngọc bị coi là khoán chui....
 
     (Xem tiếp)

Đồ may săn

hadinhcan 23 August, 2010 08:43 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

     Các cụ người làng bảo mẹ tôi ngày xưa thuộc diện tài sắc của vùng tứ xã, là đào của gánh chèo làng, chuyên vào  những vai chín như Thị Kính, Châu Long, đêm hát nào cũng được thướng. Bấy giờ làng có anh phó lý trẻ mê chèo, thường cầm trịch, phải lòng cô đào sắm vai Châu Long nền nã  mà nên vợ nên chồng...


 (Xem tiếp)

Tôi và các nhân vật phụ ( 4 )

 

Kế bất ngờ vung tay.  Anh phiên dich vội ghé vào tai Kế:

        - Nói đếch gì mà nói lắm thế. Càng nói càng bốc phét. Để nghe bà con nói.

     Kế im. Anh thắt cà- vạt nói:

     - Bà con nghe rõ cả rồi, xin bà con cho ý kiến

     Không ai có ý kiến cả. Mẹ Tôi cầm dùi, đánh lên mặt trống một hồi ngũ liên:

     - Bà con, chúng ta không bán đất tổ tiên cho ai cả, nhưng thôn không nghe, xã không nghe, thì bây giờ chúng ta khiêng trống đi hỏi huyện. Huyện mà không nghe thì hỏi tỉnh, tỉnh không nghe thì hỏi Trung ương... ...


 (Xem tiếp)

Tôi và các nhân vật phụ (3 )

 

     - Chơi với cái tay khùng này phải cẩn thận.

     Bác bảo vệ quay ra, Thoa ôm lấy mặt, khóc. Vai cô rung  từng nhịp. T ôi  đặt tay lên vai Thoa, dịu dàng:

    - Cậu san sẻ sang tớ cho nhẹ người đi. Chúng ta có thể chia sẻ, có thể gánh vác nỗi bất hạnh của nhau mà .

     Thoa không nói, chỉ khóc.Bất ngờ Thoa đứng dậy:

    - Có những gánh nặng chỉ một mình người đàn bà âm th ầm chịu đựng, đàn ông không thể san xẻ được....


 (Xem tiếp)

Tôi và các nhân vật phụ (2)

 

     Kế:

     - Còn các gia đình không có đất đồi làm trang trại thì bó gối nhìn trời à ?

     TÔI:

     - Giành thêm cho họ phần ruộng để mở rộng diện tích canh tác.

     Kế:

     - Xem ra anh vẫn là thằng đi cày đường nhựa.

      Tôi:

       - Nếu là Chủ tịch xã, tôi sẽ làm như thế. Sẽ làm cho quê ta đẹp hơn, và dân có miếng ăn...             

Kế:

        - Hỏi thật, anh có những ý nghĩ đi ngược với chủ trương phát triển công nghiệp địa phương của Đảng từ bao giờ?

Tôi:

        - Từ khi tự Tôi làm mòn vẹt cả đống dụng cụ lao động vì cái sườn núi đá này. Chỉ có lăn vào đất, mới biết yêu đất, quý đất, ông Trưởng thôn ạ

       Kế dứng dậy.

       - Thôi, thế là chúng ta hiểu nhau, chả còn chuyện gì để nói. 

       Tôi:

       - Còn điều để nói đấy. Tôi hỏi thật nhé, làm cò đất có bở không ?

       Kế:

       - Thằng đểu!

         Kế cười rồi bỏ đi. ...


 (Xem tiếp)

Tôi và các nhân vật phụ (1)

    

     
Sau cả nửa năm loanh quanh với những câu chuyện về một làng ở trung du bán đất làm công nghiệp hay giữ đất làm nông nghiệp như cha ông gửi lại, tôi viết vở kịch này: Tôi và các nhân vật phụ. Là chuyện hôm nay, nhưng khi dem ra sân khấu, tôi muốn nó gần với sân khấu của các cụ, ấy là chuyện được diễn ra theo các mảnh trò. Lâu nay Blogs toàn là những bài báo, nay gửi lên một kịch bản cũng là để thêm trò làm vui các tri âm từng gắn bó với quán lá miền trung du này. Thân ái. 

       

      PHẦN MỘT

         Tôi bước ra sân khấu TRẮNG ĐỎ chưa có trang trí và đạo cụ, nói với khán giả:

         - Thưa quý vị , đêm nay, tại đây, Tôi  xin kể câu chuyện của Tôi cùng với các Nhân vật phụ, có thể đặt tên là Trang trại, là Sống giữa hai người đàn bà, là Vượt qua thách thức , hay như có người bảo tôi, nên đặt tên là Giữa hai chiều thời gian. Một nhà văn từng viết, quy luật của con người là người này ghé vai chia sẻ sức nặng nỗi buồn cũng như niềm vui của người khác. Đó là quy luật muôn đời. 

         Tôi nghĩ con người còn có một quy luật nữa, ấy là luôn sống giữa hai chiều thời gian, ghe thời gian nhắc nhở .

       Mời các Nhân vật phụ ra sân khấu làm quen với khán giả.

      Các nhân vật phụ bước ra sân khấu.

      Tôi:

      - Có Tám nhân vật phụ .Trước hết là hai người đàn bà Thoa và Thùy. Cả hai người từng là cay đắng của Tôi, nỗi buồn vô hạn của Tôi và cũng là hạnh phúc của Tôi.  Đây là ông Tôi, một đảng viên kỳ cựu từng làm Bí thu Chi bộ làng Đồi thời ông Bí thư tỉnh uỷ Kim Ngọc đem Ba khoán về đồng làng thí điểm. Khoán chui bị lộ, ông mất chức Bí thư, xin làm bầu gánh Chèo quê. Ông từng dạy tôi và Thoa diễn cảnh Lưu Bình- Châu Long trong Chèo Lưu Bình- Dương Lễ. Còn đây là mẹ người gửi tẩt tình yêu thương và kỳ vọng về tôi, nhưng tôi đẫ làm cho mẹ phiền muộn.  Đây là Kế, trưởng thôn Đồi, với tôi là nước với lửa. Kỹ sư nông nghiệp Sự, người giúp Tôi, giúp cái làng Đồi làm giàu từ trang trại. Người cuối cùng mà Tôi muốn giới thiệu là nhân vật của ƯỚC MƠ, giống như ông Bụt của cô Tấm. Đó là ông Chủ tịch huyện. Còn một vài nhân vật phụ nữa, họ không có mặt ở đây, chỉ thoáng qua sân khấu

      Tôi nói vào hậu trường :

      - Xin hậu đài cho cảnh cánh rừng biên giới Lạng Sơn. Thưa quý vị, bây giờ được xem như cảnh thứ nhất của vở diễn.  ...
 (Xem tiếp)

Trăm năm Nguyễn Tuân

hadinhcan 09 July, 2010 14:16 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

      Vào những chiều thong thả hiếm hoi ở trụ sở Hội Nhà văn trong dịp sắp đến kỳ Đại hội NHà văn toàn quốc lần thứ VIII này, bên bàn trà, lớp các nhà văn cao tuổi thường nhắc lại những đại thụ từng rợp bóng nơi tụ hội văn chương.  Cụ Nguyễn thường được gợi nhiều trong ký ức của một thế hệ nhà văn kháng chiến. Và chính vì thế, dù cụ đã đi xa 23 năm nay, nhưng bóng cụ như vẫn đâu đó trong các căn phòng trụ sở Hội. Và những ngày đầu tháng 7 này cụ Nguyễn tròn tuổi một trăm...


 (Xem tiếp)

Hương quê

hadinhcan 02 July, 2010 08:26 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

     Quê tôi ở trung du, nhà ở ven đồi, trước cửa có mảnh vườn vài ba sào, đất  pha sỏi cằn cỗi, nắng thì hạn, mưa thì sói lở đến sim mua và cỏ may cũng khó mọc. Suốt mấy chục năm về già mẹ tôi ngày nào cũng bới đất, lật cỏ ở khu vườn này, trồng mỗi thứ một ít để mùa nào nhà cũng có thức ấy, không phải mua, cũng chẳng có mà bán. Tháng giêng su su, cải bắp; tháng hai rau cần; tháng ba rau rệu; tháng tư rau bí xào tỏi; tháng năm vào mừa mắng nóng bữa cơm có nước rau muống dầm sấu non. Mùa rau muống kéo dài, cho đến tận tháng tám mới chuyển sang món canh cua nấu mướp...Ấy là rau nấu canh, còn rau thơm  cũng đủ thứ, dăm ba loại húng, dăm ba loại mùi, rồi cà, rồi hành, nào ớt, nào tỏi...Còn khu đất cao trước của nhà mẹ trồng mấy hàng cây ăn quả, có chanh, có mơ, có hồng, có táo, có na...Quê tôi gọi đó là vườn  tạp.  Mảnh vườn con con của mẹ, của giả gieo trồng cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhưng như là một phần đời sống của mẹ, ngày nào không lăn lóc ngoài vườn là mẹ không chịu được. Bọn chúng tôi lớn lên, đi làm ăn xa, có người ra ở ngoài phố, lâu lâu về đón mẹ lên thăm con cháu nhưng mẹ chỉ ở với các can vài ngày là đòi về quê. Mẹ lam lũ ngoài vườn đã quen, nay xa vườn,  ngồi rỗi mẹ thấy buồn bực chân tay...


 (Xem tiếp)

cây giống, con giống cho vùng cao

hadinhcan 29 June, 2010 08:23 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

     Ở phiên chợ huyện cao nguyên Đồng Văn bữa nào, tôi ăn thắng cố, uống rượu với các chàng trai người Mông, uống say, rồi theo các chàng ra cổng chợ hát gẹo gái. Lâu lắm rồi, chợ vùng cao vắng tiếng khèn, vì còn ít người biết thổi khèn, nhưng hát giao duyên gẹo gái thì vẫn còn, vẫn vui. Ở màn hát vãn trò chia tay, đưa tiễn người đi, người về, tôi được một chàng trai dịch cho nghe câu hát của cô gái nọ,  nghe thấy đắng trong lòng:...


 (Xem tiếp)

Thương cho phụ huynh

hadinhcan 25 June, 2010 13:23 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

    Lâu nay báo chi nêu nhiều chuyện lình xình về giáo dục đại học, nào trường lớp tạm bợ, nào nhiều trường chỉ đánh trống nghi tên sao cho tuyển được đông sinh viên, còn giảng viên lại vừa thiếu, vừa yếu, nào chuyện học phí một số trường lên trời, trường biến thành công ty kinh doanh, lấy việc thu tiền học phí làm chính, chứ không chú tâm vào việc dạy cho ra dạy, học cho ra học, nào kỷ cương học tập, nào chất lượng thấp kém... vân vân. Cứ mỗi đợt báo chí "rộ lên"  phê phán những bất cập của giáo dục, thì Bộ Giáo dục lại  trấn an, nào "nói không với tiêu cực", nào cải cách chương trình ngang tầm với trình độ giáo dục quốc tế, nào chương trình đào tạo 20.000  tiến sĩ, nhanh và nhiều đến mức các nước có nền giáo dục hiện đại trên thế giới cũng phải ngước nhìn....
 (Xem tiếp)

Bao giờ cho đến chân núi Ba Vì ?

hadinhcan 14 June, 2010 08:27 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

     Những ngày qua Quốc hội đang xem xét Đồ án xây dựng Thủ đô Hà Nội mở rộng đến năm 2030, tầm nhìn 2050, cử tri cả nước bỗng làm quen với cum từ Trung tâm Chính trị, Trung tâm Hành chính Quốc gia. Như vậy là, theo  Đồ án với tầm nhìn đến 2050, thì bốn mươi năm nữa, chúng ta cóTrung tâm Hành chính Quốc gia... (Xem tiếp)

Ông nghị Cảnh lỡ lời

hadinhcan 13 June, 2010 09:59 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


     Ông đại diện cử chi Nam Hà đưa ra cái chuẩn chỉ số IQ để xem xét làm đường sắt cao tốc, tôi thấy không thể hiểu nổi. Ông ăn gan hùm mật sứa hay bị ma ám, lú lẫn thế nào mà ở giữa hội trường Quốc hội, giữa thanh thiên bạch nhật, nói cho dân nghe mà ông văng mạng như chỗ không người! Thưa ông Cảnh, đường sắt cao tốc có thể làm, và cũng có thể chưa làm. Việc này Đảng, Nhà nước, Quốc hội còn tính mọi nhẽ lợi hại rồi mới quyết chứ không phải làm thì IQ cao, không làm thì chỉ số thông minh thấp. Là đại biểu nhân dân, đại diện tiếng nói về quyền lợi và khát vọng của nhân dân, là chính khách hẳn hoi, mà sao ông ăn nói hồ đồ vậy. Ông cần phải học dân ta, lựa lời mà nói, lựa gói mà mở khi đăng đàn trên hội trường Quốc hội. 
    Hiện nay, trên thế giới mới chỉ 16 nước là có đường sắt cao tốc, còn lại hơn 150 nước chưa có đường tàu hỏa thượng thặng này. Vậy, nói như ông thế là nói gần cả thế giới chỉ số IQ thấp, làm buồn lòng người ta, nếu không nói, ông ăn nói như vậy giống kẻ ăn cháo đái bát, bởi nhiều nước theo ông IQ thấp đã và đang vì Việt Nam, có nước từng hô vang, vì Việt Nam sãn sàng hiến dâng cả máu của mình! Vậy mà nay dân ta còn đang xóa đói giảm nghèo đã vênh mặt chê thiên hạ IQ thấp ư?
    Thưa ông đại biểu quốc hội Trần Tiến Cảnh,
   Ông đã có gan nói liều trên hội trường quốc hội, thì cũng nên có gan nói lời xin lỗi cử tri, vì lỡ miệng để cử tri, những người từng bỏ phiếu cho ông làm đại biểu quốc hội họ tha thứ cho, họ không mắng ông là đồ ăn nói không biết nghĩ..   
    Nhân đây, tôi kể cho ông nghe câu chuyện ông nghị nước Anh, nhà vật lý thiên tài Nưu – tơn. Chuyện rằng, suốt mấy năm nhà khoa học Nưu-tơn làm nghị sĩ không thấy ông phát biểu lần nào, trừ một lần ông nói với người bảo vệ, hãy mở giúp cánh cửa sổ trên tầng trên cho đỡ nóng. Không nói, bởi Nưu- tơn tôn trọng các nghị sĩ, không nói những điều mà ông không am hiểu sâu sắc. Đó cũng là lối ứng xử mà ta thường nghe, biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Có lẽ đó cũng là điều đáng học ông đại biểu quốc hội Trần tiến Cảnh ạ, dù Nưu-tơn là công dân của nước thời đó không có đường sắt cao tốc, theo ông, chỉ số IQ thấp.

Người Hà Nội

hadinhcan 04 June, 2010 08:02 Báo chí Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

       Tôi người quê, do việc làm mà ra Hà Nội ngụ cư, rồi cũng  có hộ khẩu, có nhà, con học hành ở phố đã được mấy chục năm. Cũng com-lê, cà-vạt, cũng xe máy honda, đi lẫn giữa nườm nượp người trên phố, bề ngoài thì giống nhau, nhưng cách ăn, cách ở của tôi xem ra vẫn là anh nhà quê, chứ chưa thành người Hà Nội xưa ,mà các cụ đã không lầm: Không thơm cũng thể hoa nhài...  ...


 (Xem tiếp)

Chữa nhờn thuốc

 

      Dịp này, hai thành phố lớn Hà Nội và tp Hồ Chí Minh đang thực hiện việc phạt nặng  các hành vi vi phạm luật lệ giao thông trong khu vực nội thành. Hiểu là,  cùng một lỗi vi phạm giao thông ấy, nhưng nếu sẩy ra ở nội thành sẽ bị phạt nặng gấp đôi, hoặc gấp ba ở ngoại thành. Đánh vào túi tiền người vi phạm  trong lúc thóc cao gạo kém này xem ra là giải pháp mạnh có thể rằn mặt những tay ra đường quen thói liều lĩnh coi thường mạng sống của chính mình và mọi người xung quanh.  ...
 (Xem tiếp)

Theo năm tháng đi


   Nhà thơ Hoàng Quý vừa gửi tặng Hà Đình Cẩn bài viết Theo năm tháng đi ,bàn ít chuyện về thơ của tác giả Blog nhà quê này. Thấy đây là cái tình bạn bè nên tôi xin trân trọng chuyển Theo năm tháng đi đến những người bạn vẫn thường gặp nhau, quan tâm đến nhau trên mạng. Xin cám ơn nhà thơ Hoàng Quý. Hà Đình Cẩn

 

1.

 "Bây giờ nhạc đã nổi lên. Cô gái Lào xinh đẹp chắp tay hình búp sen trước ngực mời tôi vào vòng múa. Trong vạt rừng hoa quỳ vàng rộm tôi đã được múa vòng lăm vông thứ nhất trong ngày thắng giặc ở Cánh đồng chum. Đất dưới chân tôi ngày ấy bị bom đạn vằm nát. Rồi vòng múa thứ hai tôi múa ở cao nguyên Bô lô ven, trên vạt đất của nông trường cà phê Coong Tụn. Dưới chân tôi đất Lào đang hồi sinh. Và, bây giờ là vòng múa thứ ba trên sườn núi... tôi gặp một nước Lào mới - môt nước Lào bình yên đang phồn vinh. Chỉ quốc vũ lăm vông là vẫn thế, búp hoa sen vẫn nở trước ngực người con gái Lào đã qua ngàn năm, qua chiến tranh bom đạn, qua những ngày  gian khổ, qua cả thời mở cửa đầy gió nóng nhưng vẫn trinh nguyên không tàn..."

                                                   (Hà Đình Cẩn - Nhớ Xiêng Khoảng)..


           (Xem tiếp)

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)